Bất chợt tôi hận cuộc đời này. Bất chợt cơn mưa vội vã rơi. Và bất chợt, tôi làm người khác buồn.
Chẳng lẽ mỗi lần có một bài viết mới thì y như rằng đó chỉ là những câu chuyện buồn. Chẳng lẽ... cuộc sống này thật sự quá mệt mỏi đến như thế.
![]() |
| Bất Chợt |
Ta thậm chí còn rất minh mẫn nhưng lại tốt lên những lời như không phải người bình thường. Tôi không phải là người có cuộc sống bất hạnh nhất thế gian, không phải là một người khổ đau nhất nhân loại.. Nhưng tôi có lẽ là người mệt mỏi nhất trái đất này. Niềm vui có thể có, nhưng nổi buồn tại sao lúc nào cũng bên cạnh? 😄😄😄😄 Thật nực cười...!
Cuộc sống mỗi người là mỗi cuộc sống riêng biệt, cảm nhận của mỗi người là cảm nhận mỗi khác nhau.. Hơn hết là những điều chúng ta trải qua không hề giống nhau. Hay thậm chí, cảm xúc ta từng bộc lộ chưa bao giờ đo đếm được.
Cần hay không cần? Nó không hề quan trọng. Vấn đề đó là.... chính chúng ta rất sợ mọi thứ... Nên cứ mặc định... rằng bản thân không cần, không cần mọi thứ. Kể cả... Một con người.


0 Bình Luận
☑ Bạn có thể gữi lời nhận xét
☑ Comment lịch sự
☑ Nội dung rõ, dùng tiếng Việt có dấu
☑Không Spam, sẽ xóa💠